Thứ Tư, 12 tháng 9, 2018
I want you (2012) - Chuyện tình lãng mạn tôi thich
Trong lúc chờ nướng 2 mẻ bánh quy, tôi xem lại một bộ phim tình cảm mà tôi rất thích. Hậu quả là tới khi leo lên giường là gần 3h sáng, tôi vẫn trằn trọc không ngủ được.
Thứ Tư, 25 tháng 7, 2018
Một chuyện chẳng đầu cuối
Có nhiều đêm, ngồi một mình trong phòng, bó gối. Tôi ước mình có thêm một chút thời gian ngưng lại, để được đọc sách. Nếu ai đó hỏi tôi về một điều tôi tự tin nhất trên đời, thì tôi sẽ trả lời là tôi có thể - và thích đọc sách. Không phải nấu ăn.
Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017
Một lời chào
Đã lâu rồi mới quay trở lại đây, như một người đi xa mấy năm quay trở về nhà cũ. Cảm giác cũng thật bồi hồi và không biết bắt đầu từ đâu.
Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015
Nama Chocolate
Lần đầu tiên làm nama chocolate. Bởi vốn dĩ không nghĩ nó là một món gì đấy must-do. Có lẽ cũng bởi chưa được ăn nama ngon của Nhật bao giờ, nên không mấy hứng khởi lắm.
Anyway, cứ up lại công thức (của cô Khai Tâm), bạn nào thừa whipping, có thể nghĩ đến làm cái này, cho lũ trẻ con ăn cũng vui :D
Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015
Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015
Oatmeal Coconut-chocochip Cookies
Các bạn còn nhớ entry trước tôi có nói về một loại bánh quy rất rất ngon mà tôi đã khai lò năm nay chứ?
Nó đây:
Nó đây:
Bánh quy yến mạch, chocochip và dừa - lấy cảm hứng (và cả công thức) từ mẹ nuôi Nguyệt VA, haha.
Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015
Tôi nói gì khi tôi nói về mùa xuân?
Xin chào ,.
Hôm nay mưa phùn ẩm ướt và khó chịu, thực chẳng muốn đi ra ngoài chút nào. Entry này tôi định viết từ đêm hôm qua, nhưng mệt quá nằm ngủ quên, sáng dậy tay vẫn ôm nguyên cái laptop luôn. Hích.
Hm, bắt đầu thế nào nhỉ? À, mùa xuân.
Hôm nay mưa phùn ẩm ướt và khó chịu, thực chẳng muốn đi ra ngoài chút nào. Entry này tôi định viết từ đêm hôm qua, nhưng mệt quá nằm ngủ quên, sáng dậy tay vẫn ôm nguyên cái laptop luôn. Hích.
Hm, bắt đầu thế nào nhỉ? À, mùa xuân.
Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015
Brownie Cheesecake - Kết đoạn của mùa đông
Tôi đang gõ những dòng này vào cái ngày Hà Nội vẫn còn đang chìm trong rét mướt. Đào quất đã về đầy trên phố phường, cả con đường Hoàng Hoa Thám đã đẹp lắm vì hoa Tết, thế mà thực sự tôi vẫn chưa thấy mùa xuân.
Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015
Bánh chuối nướng kiểu Việt
Bánh chuối nướng với nước cốt dừa thơm cực kì là thơm, mùi thơm giết người đêm khuya luôn!
Mọi người hãy làm thử nhé :D
Công thức từ lanvaobep.org của chị White Poplar.
Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015
Những tiệm bánh tôi qua (8)
Tôi nhìn thấy tiệm bánh này một cách rất tình cờ, khi tôi đi ngang qua triển lãm Giãng Võ và hướng ánh nhìn sang bên kia đường, thì Vanilla Cake and Drink với tấm biển trắng đen đơn giản đã lọt vào mắt tôi.
Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014
Tự bạch.
Thực ra đã một thời gian rồi, tôi không còn viết những bài cập nhật cuộc sống của mình trên blog nữa. Nếu ai tinh ý và đủ quan tâm, chắc sẽ nhận ra ngay.
Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014
Những tiệm bánh tôi qua (7)
Joma là chuỗi bakery cafe cao cấp có chủ là người Canada, hiện có mặt ở Lào, Campuchia và Việt Nam.
Đây là nơi đầu tiên mà trước khi đặt bút viết review, tôi phải mất 1 chút thời gian tìm hiểu về cảm nhận của những người khác qua những diễn đàn, website giao lưu về ẩm thực - quán xá, chứ không chỉ sử dụng cảm giác và nhận xét của riêng mình như trước giờ vẫn làm. Kết quả không làm tôi bất ngờ lắm: Nếu 10 người để lại review thì cả 10 người đều khen ngợi nơi đây, dù trong đó họ vẫn nêu ra 1 số nhược điểm (tất nhiên rồi, ở đâu cũng có ưu-nhược điểm cả mà nhỉ). Không hề có 1 vụ lùm xùm, tai tiếng hay tranh cãi gì về thương hiệu này. Bằng cách đó, mong rằng tôi đã mang lại 1 ấn tượng ban đầu tốt với các bạn về nơi này như tôi đã từng nhận được.
Đây là nơi đầu tiên mà trước khi đặt bút viết review, tôi phải mất 1 chút thời gian tìm hiểu về cảm nhận của những người khác qua những diễn đàn, website giao lưu về ẩm thực - quán xá, chứ không chỉ sử dụng cảm giác và nhận xét của riêng mình như trước giờ vẫn làm. Kết quả không làm tôi bất ngờ lắm: Nếu 10 người để lại review thì cả 10 người đều khen ngợi nơi đây, dù trong đó họ vẫn nêu ra 1 số nhược điểm (tất nhiên rồi, ở đâu cũng có ưu-nhược điểm cả mà nhỉ). Không hề có 1 vụ lùm xùm, tai tiếng hay tranh cãi gì về thương hiệu này. Bằng cách đó, mong rằng tôi đã mang lại 1 ấn tượng ban đầu tốt với các bạn về nơi này như tôi đã từng nhận được.
Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014
Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014
Petit Miffi Beures - Những Ngón Tay Vani
Tôi mới mua một chiếc hũ thủy tinh để trên bàn học, chiếc hũ nhỏ trước dùng để bánh quy chuyển sang đựng trà. Cuối cùng tôi cũng chọn được loại trà sẽ uống trong mùa đông năm nay. 2 loại mùi ngọt, và 1 loại mùi thơm hơi nồng, hơi gắt, nhưng ấm. Mãn nguyện lắm, giữa bao nhiêu hương vị, tìm được loại mình cảm thấy ưng không phải chuyện đơn giản chút nào.
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014
Mùa hoa cũ
Tôi thích nhà mình có thật nhiều hoa.
Đó là một trong những giấc mơ tôi vẫn còn đang ấp ủ chờ ngày đủ sức thực hiện.
Đó là một trong những giấc mơ tôi vẫn còn đang ấp ủ chờ ngày đủ sức thực hiện.
Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014
Công thức sốt cho bánh mì ruốc thần thánh
Em đã hứa sẽ share công thức sốt bánh ruốc thần thánh này với mọi người mà bận quá, hôm nay mới có thời gian rảnh ngồi gõ.
Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014
Bầu trời của Phương.
2h23’ chiều thứ 7, sáng nay thì mát mẻ, đến giờ này lại cảm thấy hơi âm u và lạnh lẽo.
Chiều nay mình có 2 ca học, 3 rưỡi đến 6h và 6h đến 9h kém, thế nên đúng theo lịch trình thì giờ này mình phải đang lăn quay ra ngủ như một con bò sữa con dễ thương mới đúng, thay vì là nằm để gõ kì cạch những dòng này.Nhưng nói chung nó là do cảm hứng ấy mà, tự nhiên có hứng thì mới viết được, chứ lúc thường có muốn viết mà không có hứng thì lực bất tòng tâm, ngồi đó mà cắn bút nghe con.
Chẹp, nếu mình để ý đúng thì những ngày hè oi ả nông bức đã bớt dần rồi, gần như là biến mất hẳn, cứ coi đêm qua như là cơn mưa cuối cùng của mùa hạ đi, mình đi đón tháng tám, đi đón mùa Thu.Khổ thân cái đứa mà thuần Song Ngư như mình, tinh tình thì lơ đễnh không để ý xung quanh mấy đâu, nhưng thỉnh thoảng mà đã để ý cái gì là để ý lắm cơ. Giả dụ như mùa trong năm, là cái thú mình hay nghĩ ngợi đến lắm. Mình đã từng viết một câu gì đó, đại ý như là, con người ta cứ đang ở mùa này lại mong ngóng mùa mới và nhung nhớ mùa cũ. Viết cũng thơ đấy, nhưng ngại tìm lại. Cơ mà cái ý đấy thì đúng vãi, mùa nào mình cũng ngồi kiểm nghiệm cái sự đúng của nó, năm nay mình sẽ viết về mùa hè, vậy đi.
Năm 16 tuổi, còn lưng chừng giữa bộn bề bài vở, học hành lững thững sao cũng được, chơi đã, năm sau học. Năm ý thì mình được đi du lịch nhiều nhất từ bé đến giờ, một mùa hè mà đi tận 3 cái biển, sướng mê tơi. Đấy, mùa hè trong mình đánh dốc mốc từ đấy, từ năm đấy trở xuống là mình chả có cái ý niệm qúai gì về mùa hè cả, chậc lưỡi, cũng bắt đầu lớn đây.Một năm sau, tức là năm nay, 17 tuổi. Thì mình chả được đi cái biển nào cả. Đi tong cái niềm mong ngóng được nhúng chân trần xuống cát nóng, được ngửi mùi muối biển mằn mặn, được ăn mấy thứ hải sản ngon lành và được thong dong trên mấy cái xe ôtô để đi xa khỏi Thủ đô một thời gian. Đổ bể hết cả! Tức thế chứ, thỉnh thoảng thấy dở ẹc mà đa phần thì lại thấy yêu đời, yêu cuộc sống, đang xây dựng cuộc sống hạnh phúc =)), khá là mâu thuẫn.Thế là một mùa hè ở trọn vẹn với Hà Nội cũng làm em sáng mắt sáng lòng ra chút chút. Biết tháng sáu là mùa sen, mùa mận, mùa sầu riêng chín, mùa sấu, mùa vải thiều, mùa quả boong boong. Biết tháng sáu là mùa quẳng hết sách giáo khoa đi và sống với niềm cảm hứng bất tận của Tumblr và Pinterest.. Chớp mắt cái, hết tháng bảy. Hết mùa mưa. Nhưng mà để nói cho cái đẹp nhất của mùa này: bầu trời í. Đẹp nhất nhất luôn, chả cái hồ sen nào đẹp bằng, chả con nắng, cầu vồng nào đẹp hơn. Thật, nếu mà mình chưa đặt cái tên Cô gái tháng ba, chắc mình để là Cô gái bầu trời luôn quá, haha. Mình có thói quen ngửa mặt lên ngắm trời lúc đi đường ấy, ngắm mấy cái mùa trước rồi, nhưng phải công nhận ngắm vào mùa này đẹp mê li. Mà lúc nào cũng có thể đẹp được, sáng sớm bình minh lặng lẽ, hửng sáng một chút, rồi sớm chiều, rồi hoàng hôn, lúc mà mặt trời lặn gần hết, ánh sáng nó le lói vàng vọt hoặc là đỏ tía cả một góc trời, chẹp, có mà đứng xừ nó lại trên đường mà ngắm luôn. Chung là trừ cái khoảng 12h trưa nắng như chết cha chết mẹ ra thì bạn ngắm trời lúc nào cũng đẹp luôn, kể cả khi gần bão, một cảm giác thật phấn khích!! Xời, lại nhớ cái hôm xế chiều đi qua Hồ Tây nhé, mình đang quay mặt sang bên phải nhìn cái nhà hàng bánh tôm bánh tép Hồ Tây, quay mặt sang trái phát, uồi, trời hồng hết cả rực, xinh xắn và thơ mộng vãi, cứ nhớ mãi chả quên bao giờ. Xong thỉnh thoảng lại nhớ cái lúc được bơi ngửa ở biển chứ, cứ nằm thả lỏng, thênh thang ngắm, mỗi trời và mây, mây và trời, cả chim chóc nọ kia bay lượn, mây cứ trôi trôi, góc nào gần mặt trời thì mây ánh vàng lên, mà gần mình thì mây lại trắng muốt, có đám như cục bông, có chỗ nào thành vệt trắng dài tản mát.. Ôi mình thì chỉ muốn nằm như thế lâu thật là lâu.
Viết ra được hết những gì mình nghi mấy chục ngày nay cũng vui. Mà thực chất mình định viết cái bài này với giọng buồn man mác cơ, thế quái nào… Bởi vì mình mới stalk fb ông anh mình, thấy cái note cũ, ấn vào xem thì đọc cái dòng đầu tiên: “ Buổi sáng ngày đầu tháng 10, trời lạnh, âm u và lớt phớt mưa”. Thấy buồn ghê gớm. Nhưng mà đấy, đọc xong lại nhớ nhung cái tháng Mười heo hút lạnh lẽo của cái mưa lớt phớt. Nhớ đến cảm giác ủ bánh mì ngày mưa, cảm giác cầm một cốc cà phê nóng, và cảm giác ôm ai đấy thật chặt để xin chút hơi ấm. Mà những cảm giác đấy thì nó chẳng bao giờ trọn vẹn vào mùa hè cả, chả ai ôm nhau vào mùa hè hết. Những điều đẹp đẽ là phải làm đúng mùa. Cũng như bạn ngồi chờ cầu vồng vào mùa đông ấy, lấy đâu ra cơ chứ, hoàng hôn còn chẳng đẹp nữa là..
Thôi, đi học. Mượn tạm ảnh ông anh chụp trời phát.
Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014
Focus, I need to focus.
Tôi xoắn cái vỏ thân bút ra, mở nắp lọ, và bơm mực vào bút. Một công việc đã quá quen thuộc từ nhiều năm nay.
Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014
Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014
Những tiệm bánh tôi qua (6)
"TOUS les JOURS xin chào!"
Tôi dám chắc nếu 10 người bước vào TLJ lần đầu tiên, thì cả 10 người đều bất ngờ và thích thú với lời chào này. Đây là văn hóa rất đáng để học tập.
Cung cách phục vụ của nhân viên cũng làm tôi khá nể quán trong lần đầu tiên, điều mà tôi hiếm khi ấn tượng với các nơi khác. Vâng, tôi luôn chú ý đến việc mình được phục vụ như thế nào, có khi còn trước cả lúc kịp đánh giá đồ ăn.
Tôi dám chắc nếu 10 người bước vào TLJ lần đầu tiên, thì cả 10 người đều bất ngờ và thích thú với lời chào này. Đây là văn hóa rất đáng để học tập.
Cung cách phục vụ của nhân viên cũng làm tôi khá nể quán trong lần đầu tiên, điều mà tôi hiếm khi ấn tượng với các nơi khác. Vâng, tôi luôn chú ý đến việc mình được phục vụ như thế nào, có khi còn trước cả lúc kịp đánh giá đồ ăn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)













